Nhật ký mẹ Việt tại Pháp: Thư gửi con gái bé bỏng

Thị Nhím của mẹ,

Con gái yêu thương, mẹ ngồi viết những dòng thư này khi con đang say giấc nồng, đôi môi đỏ mọng vừa chu lên trực mếu máo phụng phịu rồi lại ngoẻn cười khì trong mơ màng giấc khuya. Nhìn ngắm và quan sát con lớn lên từng ngày, mẹ thấy lòng bình yên và dường như cũng trưởng thành thêm qua những trải nghiệm chung của chúng ta.

Nhanh quá con gái nhỉ! Đã vừa qua dấu mốc một năm chúng ta gặp nhau và đồng hành trong cuộc đời. Quả như vậy, “con là khách quý”, vị khách đặc biệt đến với cuộc đời mẹ một cách thiêng liêng, gắn bó nhất; với con thì cũng không chắc được bao lâu vì khi đủ lông đủ cánh con cần phải bay đến những chân trời rộng mở nơi mà con được hạnh phúc, vui sống và lao động…, nhưng với mẹ, là cả cuộc đời này từ nay về sau, cho đến khi nhắm mắt xuôi tay, dù ở đâu chăng nữa.

Chỉ vài tuần nữa là đến Tết. Năm nay con sẽ được đón cái Tết thứ hai bên cha mẹ. Tết năm ngoái con chỉ mới vài tháng đỏ hỏn, chắc chẳng nhớ gì nhiều cái không khí ấm cúng và rất Việt Nam tại ngay thủ đô Paris hoa lệ và cách xa cả nửa vòng trái đất với quê hương bản xứ, nhưng năm nay con đã bước đi thành thạo và đang bập bẹ học nói, lại đúng thời kỳ cực kỳ thích thú tò mò khám phá những điều mới lạ xung quanh. Vì vậy mẹ lại càng hy vọng con sẽ có được nhiều kỷ niệm khi tham gia Tết cùng Hội Người Việt Nam tại Pháp, đó là nguồn cội, là tình thân, là không khí ấm cúng sưởi ấm cả gia đình mình nơi đất khách quê người…

Đã bốn năm mẹ sinh sống tại nơi này nhưng với mẹ con số đó sao vẫn quá ít ỏi để hòa nhập và thích nghi với văn hóa và lối sống Pháp. Thì bằng chứng là hai ba con ăn 100% đồ Việt, công việc và bạn bè của mẹ phần đông là gắn bó với người Việt, do đó ngôn ngữ sử dụng cũng phần nhiều là tiếng Việt, nỗi nhớ hay trăn trở suy tư cũng dành trọn cho Việt Nam, dù có trải nghiệm các hành trình ở Pháp hay châu Âu đi nữa. Gì nữa nhỉ, rồi cả mong muốn và ước mơ cũng hướng đến Việt Nam, ví dụ mẹ mong sẽ có công việc mà liên kết giữa Pháp và Việt Nam này, để có thể thường xuyên hơn trở về nơi chôn nhau cắt rốn, dù mẹ cũng đã dần coi nước Pháp là “nhà” nhưng nỗi nhớ vẫn lay lắt và nghĩ suy về Tổ quốc ta vẫn nhiều con ạ, nhưng thôi, con lớn hơn rồi mẹ sẽ kể con nghe để con hiểu hơn nha, giờ thì chỉ cần liệt kê như vậy thôi là mẹ cũng đã thấy mình hơi bị hoài cổ và chậm tiến bộ, thay đổi để thích nghi rồi đấy. Nhưng cũng không phải dông dài mà kể ra đâu nhé, vì đó cũng là nỗi lo canh cánh trong mẹ, con gái ạ.

Làm sao để giữ gìn ngôn ngữ, nét đẹp văn hóa Việt trong con, làm sao để con tự tin hòa nhập vào cuộc sống tại Pháp nhưng vẫn tự hào và vững tin vào bản lĩnh Việt, cội nguồn Việt, với cha mẹ dù sinh sống lâu ở Pháp và có quốc tịch Pháp thì bản chất vẫn là những người nhập cư; làm sao để chính cha mẹ xây dựng được gia đình mình đông vui, ấm cúng khi có ba chúng ta, còn gia đình lớn thì lại ở quá xa xôi… Ôi, còn nhiều lắm, nhưng chỉ nghĩ đến đó thôi, rất nhiều lần mẹ không cầm lòng được, nước mắt cứ rơi… Lại phải trấn an rằng, đó là tâm sự không của riêng mẹ, mà của hầu hết những người bạn của ba mẹ cũng thế. Không ai có thể chọn được nơi sinh ra, chỉ có thể tự quyết định nơi họ sẽ an cư lạc nghiệp, nhưng giá mà Việt Nam ở cạnh Pháp hoặc khoa học tiến bộ phát minh được cánh cửa thần kỳ của Doreamon con gái yêu nhỉ !

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s

Ce site utilise Akismet pour réduire les indésirables. En savoir plus sur la façon dont les données de vos commentaires sont traitées.